Khổng Minh vì sao trọng dụng Trương Phi mà xa rời Quan Vũ?- Sách Lược Dùng Người

Trong ba anh em Lưu Quan Trương, ngoại trừ Lưu Bị rất thân cận với Khổng Minh, trong hai người còn lại Trương Phi là kẻ lỗ mãng, ít suy nghĩ sâu xa còn Quan Vũ luôn tỏ ra thâm trầm. Xét theo lý, một kẻ trí giả như Khổng Minh ắt phải thân cận và trọng dụng Quan Vũ hơn Trương Phi. Nhưng thực tế thì Khổng Minh lại rất trọng dụng thân mật với Trương Phi mà xa rời thậm chí là nghi kị với Quan Vũ. Vì sao như vậy? Điều này có lẽ phải xuất phát từ chính đặc điểm xuất thân của từng người mới mong lý giải được.

Tam Quốc chí khi nhận xét về Trương Phi, Quan Vũ nói: “Vũ trọng sĩ tốt mà nghi kị sĩ đại phu, Phi yêu kính kẻ quân tử mà phớt lờ kẻ tiểu nhân”.

Gia Cát Lượng đối với Quan Vũ luôn cố gắng giữ một mối quan hệ rất khách khí, tốt đẹp. Bởi vì Quan Vũ không hoàn toàn phục vị quân sư này. Phương kế liên kết với Ngô của Khổng Minh, Quan Vũ có thực hiện nhưng không hề cố gắng, đó là một minh chứng rất rõ. Thậm chí, Quan Vũ trong nhiều trường hợp còn cố gắng đi ngược lại với phương hướng này. Tuy Quan Vũ ở Kinh Châu xa xôi nhưng người này trước nay vẫn lấy địa vị cao hơn những người khác trong tập đoàn quân Thục của mình để ra oai. Sau khi Mã Siêu đầu quân cho Thục nhờ giải quyết vấn đề Ích Châu mà lập được công lao, nhận được vinh dự lớn. Quan Vũ không phục, muốn bỏ Kinh Châu đến Tứ Xuyên để so tài cao thấp với Mã Siêu. Gia Cát Lượng vội gửi cho ông ta một bức thư vỗ về, nịnh ông ta hết lời mới làm ông ta nguôi ngoai. Sau khi Lưu Bị làm Hán Trung Vương, muốn dùng Hoàng Trung làm hậu tướng quân. Gia Cát Lượng nói: “Danh vọng của Trung, vốn không thể so được với Quan Vũ, Mã Siêu mà nay để họ đứng ngang hàng. Mã Siêu và Trương Phi ở gần, tự mình nhìn thấy công trạng của Hoàng Trung còn có thể chỉ rõ được. Như Quan Vũ ở xa, sợ tất là không vui, e rằng không được”. Câu nói này có thể thấy được thái độ của Gia Cát Lượng đối với Quan Vũ như thế nào.

Trương Phi thì không như vậy, chỉ cần Gia Cát Lượng nhắc đến tên ông ta là ông ta dốc hết lòng mà làm. Đồng thời, nhiều lần cũng phát huy tính sáng tạo lập nên kỳ công. Vì thế giữa Gia Cát Lượng và vị tướng lỗ mãng Trương Phi hình thành một mối quan hề ngầm không nói mà vẫn hiểu nhau. Khi có tin tức báo về doanh trại, nói gần đây Phi uống rượu say, Gia Cát Lượng không những không tăng thêm tội còn phái người mang rượu đến cho Trương Phi. Điều này cho thấy giữa họ có một sự thấu hiểu và cảm thông không nói thành lời.

Ban đầu khi Lưu Quan Trương khởi sự, theo địa vị kinh tế, xã hội, Trương Phi là người giàu có nhất, “sống ở quận Trạch, có trang điền”, là một chủ trang viên có tài sản và tiền của. Còn Lưu Bị chẳng qua chỉ là một kẻ “bán giày đan chiếu”, mặc dù tự xưng là hậu duệ của hoàng thất nhưng đã bị suy tàn từ lâu. Nếu như cứ mãi đem hai chữ hậu duệ hoàng thất trưng ra thì so với câu nói của AQ “bố mày trước kia cũng giàu có” chẳng khác là bao. Sau đó Hán Hiến đế Lưu Hiệp có gọi ông ta một tiếng “Hoàng thúc”, nhưng là do nhu cầu chính trị mà thôi. Các Hoàng đế trong lịch sử để lung lạc nhân tâm vẫn thường có thói quen ban thưởng họ của vua vì thế đừng có tưởng thật. Ai có phấn mà chẳng đem đắp lên mặt? Lưu Bị chẳng qua chỉ là một người thuộc tầng lớp tiểu thủ công. Còn Quan Vũ thực ra chỉ là một người chuyên đẩy xe hàng mà thôi. Theo quan niệm ngày nay, ông ta thuộc tầng lớp lao động không có tài sản.

Từ đó mà suy luận thì mối quan hệ giữa Gia Cát Lượng và ba anh em Lưu Quan Trương sợ là do tầng lớp xuất thân bất đồng mà thái độ đối đãi với phần tử trí thức không tránh được sự khác biệt. Điều này có lẽ cần được thảo luận một cách kỹ lưỡng hơn.

Khi khởi sự Lưu Bị đã là một người thuộc tầng lớp thủ công nghiệp kiêm tiểu thương nhưng trước đó ông ta thuộc tầng lớp quý tộc sa sút, chí ít vẫn còn có chỗ đứng nhất định. Lưu Bị từng bái Lư Thực làm thầy, rõ ràng trình độ văn hóa của ông ta cao hơn hẳn so với Quan Vũ và Trương Phi. Như thế Lưu Bị không những giống với Khổng Minh về mặt chính trị mà về mặt văn hóa cũng có rất nhiều điểm tương đồng. Trương Phi là chủ điền viên, gia đình giàu có. Có thể tụ tập hơn ba trăm người ở vườn đào thì dù cho không phải là sĩ tộc tầng lớp trên cũng là một thân hào có của. Vì thế Trương Phi so với Khổng Minh, người có gia trang ở Nam Dương về nền tảng kinh tế không khác nhau nhiều nên cũng dễ dàng tìm thấy tiếng nói chung. Còn Quan Vân Trường là một người không có tài sản, tự sống bằng sức lao động của mình. Nghề đẩy xe chở hàng của ông ta không cần dựa vào phường hội, rất độc lập nên dễ sản sinh ra cách nhìn thiên lệch giai cấp. Đồng thời bản thân ông ta cũng chỉ biết vài chữ nên không phục văn hóa và tầng lớp sĩ đại phu. Vì vậy mối quan hệ giữa ông ta với Gia Cát Lượng không được như hai vị anh em của mình là điều không khó giải thích.

Lại thêm Quan Vũ kiêu ngạo tự mãn, cố chấp, luôn tự cho mình là đúng. Đặc biệt là từ sau khi ông ta được phong làm Hán đình hầu thì cảm giác tự tôn tự ngã của ông ta càng tăng thêm. Đến khi một mình lãnh tránh nhiệm lớn bảo vệ Kinh Châu thì ông ta càng trở thành kẻ mà “mục hạ vô nhân” (trong mắt không có ai). Đây là việc khiến người khác chê cười nhưng đối với Quan Vũ thì rất đáng tiếc. Nếu như Quan Vũ có một chút tỉnh ngộ thì đã không chạy đến Mạch Thành để đến nỗi đầu thân mỗi thứ một nơi như vậy.

Gia Cát Lượng tới Tân Dã, Quan Trương kết hợp cùng nhau ngăn cản vị quân sư này nhưng người trách mắng là Trương Phi còn Quan Vũ là một người thích tỏ ra thâm trầm, ngồi ở phía sau xui khiến Trương Phi. Từ sau “ba lần đến lều tranh”, Quan Vũ không hề tin vào năng lực của Gia Cát Lượng. Ông ta vốn xưa nay không hề có cảm tình với tầng lớp trí thức và điều này khó bề thay đổi được. Quan Vũ từ đẩy xe trên đường Sơn Tây, những vị quan lại triều Hán đã áp bức ông ta, lừa dối ông ta khiến ông ta luôn có ý thức nghi kỵ và phản kháng. Trong tâm ông ta luôn nói, có gì giỏi giang lắm đâu, toàn là một lũ tởm lợm, giá áo túi cơm. Khi thấy Lưu Bị nhọc lòng “ba lần đến lều tranh”, Quan Vũ nói với Lưu Bị rằng: “Huynh trưởng hai lần đích thân đến bái kiến, cái lễ đó là quá lắm rồi. Nghĩ rằng Gia Cát Lượng chỉ có hư danh mà không có thực học nên mới cố tránh mặt mà không gặp. Sao huynh lại bị mê hoặc bởi con người này như vậy!”. Chữ “mê hoặc” là câu nói từ trong lòng của Quan Vũ. Bởi vì một khi Khổng Minh trợ giúp Lưu Bị thì địa vị trợ thủ lâu nay của ông ta sẽ bị lung lay. Từ đó trở đi giữa ông ta và Lưu Bị không thể có sự thân cận như trước được nữa.

Khi Lưu Bị sang Đông Ngô cầu thân, Gia Cát Lượng phái Triệu Vân đi theo bảo vệ mà không dám trao túi gấm diệu kế cho Quan Vũ sợ Quan Vũ làm loạn chủ trương của mình. Sau khi mượn gió Đông cho Chu Du, làm nên trận Xích Bích nổi tiếng, Gia Cát Lượng cũng sắp xếp Triệu Vân đến đón ông ta trở về chứ không dám làm phiền đến Quan lão gia, sợ ông ta chưa chắc đã theo hẹn mà tới, sẽ nguy hiểm đến tính mạng của mình. Chiến dịch Xích Bích, Gia Cát Lượng lần lữa không để ý đến Quan Vũ. Nhiều người nói là do Gia Cát Lượng cố ý dùng kế khích tướng đối với Quan Vũ. Nhưng thực tế xét trong mối quan hệ giữa hai người thì rõ là vị quân sư này vẫn còn có chỗ khó xử. Vì sử sách cũng không có ghi chép gì, đành phải tin bừa như vậy. Nhưng cuối cùng Gia Cát Lượng mới sắp xếp Quan Vũ chặn ở đường Hoa Dung có thể thấy là đối với vị tướng kiêu ngạo này không thể không cân nhắc, rõ ràng còn có chỗ lo lắng khó xử.

Quan Vũ thấy mình không được xếp đặt ở vị trí quan trọng, khi đó đã trách hỏi Gia Cát Lượng: “Quan mỗ đã theo huynh trưởng chinh chiến đã rất nhiều năm chưa từng ở lại phía sau. Nay gặp đại địch, quân sư lại không giao trọng trách như vậy là có ý gì?”. Nghe khẩu khí của Quan Vũ không biết là Gia Cát Lượng chỉ huy Quan Vũ hay là Quan Vũ chỉ huy Gia Cát Lượng? Quan Vũ lấy việc mình là anh em kết nghĩa với Lưu Bị mà tự cho mình đặc quyền ngang với quân sư. Đợi tới khi không bắt được Tào Tháo ở Hoa Dung, phạm phải quân lệnh vẫn còn có Lưu Bị đứng ra nói đỡ. Kỳ thực chính vì ông ta biết kết quả tất là như thế mới dám tha cho Tào Tháo ở Hoa Dung.

Nếu như Khổng Minh chấp pháp như sơn, từ việc ông ta tha cho Tào Tháo ở Hoa Dung mà trừng phạt nghiêm khắc thì sau này khi ông ta làm chủ mọi việc ở Kinh Châu có lẽ đã không dám tự mình quyết định mọi việc mà chẳng biết trời cao đất dày là gì. Chính vì sự bao che của Lưu Bị, Gia Cát Lượng cũng không thể không nhân nhượng, vì thế không thể trách mình, càng không thể trách người.

Xem ra, Gia Cát Lượng là một phần tử trí thức cũng có chỗ nhu nhược không thuốc nào chữa được. Gia Cát Lượng đối với vị tướng quân quyền cao hơn người, lại có hậu đài chắc chắn, trong lòng không hề phục mình cũng là một vị Hán đình hầu xuất thân từ tầng lớp lao động ngoại từ việc cho mình có thể thay đổi đại cục, làm việc vô nguyên tắc vẫn nghĩ rằng ông ta vẫn có thể làm được điều gì đó chăng?

Chỗ khó xử của loại vô nguyên tắc này từ cổ chí kim há chẳng phải là chỉ có một mình Gia Cát Lượng hay sao? Nhưng mà sự vô nguyên tắc nào cũng không thể tồn tại được lâu. Cuối cùng Quan Vũ đại bại tại Kinh Châu chẳng phải chính là hậu quả từ việc Khổng Minh cả nể, qua loa không triệt để trong quân lệnh hay sao?

Tấm gương lịch sử còn sáng mãi, hậu bối chúng ta ngày nay trong việc dùng người cần phải cẩn trọng, dùng người đúng việc. Như Khổng Minh tài thao lược nhưng cuối cùng vì cả nể nên bỏ đi một tướng tài. Quan Vũ anh hùng cái thế nhưng vì áp lực thành kiến nên cuốicùng đại bại. Ngày nay, trong việc kinh doanh chúng ta có thể quá xem trọng chiến hữu mà làm cho người tài không thể dốc hết sức vì chúng ta . Lưu Bang lên ngôi Hàn Tín phải chết, Minh Thái Tổ vững vàng thì Lưu Bá Ôn phải về trời đạo lí này ngàn xưa còn mãi . Hậu thế có thể trách Hán Cao Tổ vong ân nhưng không như thế thì làm sao có thể tồn tại được vương triều nhà Hán thịnh trị mấy trăm năm. Mỗi thời mỗi người, thuở hàn vi chúng ta có thể đồng cam cộng khổ nhưng thời thịnh trị dễ nảy sinh lòng dạ nọ kia. Nào mọi người, hãy bày tỏ quan điểm đi!!!!!!

[ipl 4rum]

About these ads

108 phản hồi

Filed under Soft skills - Kỹ năng mềm

108 responses to “Khổng Minh vì sao trọng dụng Trương Phi mà xa rời Quan Vũ?- Sách Lược Dùng Người

  1. tiêu phong

    Bạn thân mến ! cho phép tôi gọi bạn như vậy vì không biết bạn là ai . Bài viết của bạn rất ấn tượng và kỷ lưỡng . Nhưng khi tôi đọc xong liền tự hỏi : khi viết xong bài này bạn đã bao nhiêu lần đọc lại? trong kho kiến thức của bạn,bạn có bao nhiêu hiểu biết về Quan Vân Trường ? Xin thứ lỗi nếu như câu hỏi trên của tôi làm bạn phiền lòng . Tôi thấy rõ là bạn có cái nhìn khá phiến diện về nhân vật Quan Công trong Tam Quốc Chí .
    Ai đọc qua Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng đều nhận ra,Quan Công rất kiêu ngạo,kiêu ngạo đến tự phụ. Đó là nhược điểm chết người của vị tướng quân kiệt xuất này.
    Những đièu bạn nhận xét về Quan Công trong bài viết khá tương đồng với nhiều người nhưng bao nhiêu hào kiệt thời đó sao CHỈ CÓ MÌNH QUAN CÔNG ĐƯỢC THỜ NHƯ THẦN THÁNH cho đến tận bây giờ ??????
    Bạn lại nhận xét Gia Cát Khổng Minh là một trí thức có chổ nhu nhược hết thuốc chữa .Tôi đã bật cười , tôi xin lỗi , tôi đã bật cười thật to.Bạn có biết tại sao Khổng Minh lại để Quan Công chặn và lập quân lệnh trạng giết Tào Tháo ở cửa ải cuối cùng không? ông ta biết chắc rằng Quan Công sẽ tha cho Tào Tháo. Ông ta cũng biết chắc rằng chư tướng và Lưu Bị sẽ xin tội dùm Quan Công. Vậy tại sao ông ta vẫn cho Quan Công đi ? Tôi phục nhất chiêu Đắc Nhân Tâm này của ông.Ông ta đã nói riêng với Lưu Bị : thôi cái nợ ân tình này để cho Vân Trường làm đi !
    Có 3 lý do ông ta làm như vậy :
    1.Tào Tháo không được chết.Nếu Tháo chết miền bắc sẽ loạn,Tôn Quyền sẽ lợi dụng xua quân đánh chiếm các nơi.Tháo chết ,binh lực Đông Ngô mạnh nhất ,Lưu Bị binh lực còn yếu sẽ bất lợi.Tháo phải sống mới tạo được thế tam quốc phân tranh. Lúc đó Lưu Bị sẽ có thời gian phát triển quân đội mưu đồ đại nghiệp về sau.Vậy lý do thứ nhất TÀO THÁO PHẢI CÓ ĐƯỜNG SỐNG và CHẮC CHẮN PHẢI SỐNG
    2.Quan Công trọng tình nghĩa sẽ tha cho Tào Tháo đẻ trả lại cái ơn trọng đãi của Tháo ngày trước,sẽ không bị phân tâm sau này.Quả thật về sau Quan Công không còn ái ngại về việc thọ ơn của Tháo nữa.Vậy lý do thứ 2 là ĐỂ QUAN CÔNG TRẢ MÓN NỢ ÂN TÌNH CHO TÀO THÁO.
    3.Quan Công cũng như một vài tướng vốn không phục và không vừa lòng với Khổng Minh.Quan Công tha cho Tháo sẽ mắc tội chết.Chư tướng sẽ xin tha tội chết.Lưu Bị sẽ xin tha.Khổng Minh theo lời Lưu Bị tha cho Quan Công vừa lấy được lòng quân sỹ vừa chứng tỏ ông vẫn một dạ trung thành với Lưu Bị không có ý lợi dụng sự trọng đãi của Lưu mà tiếm quyền.Nhưng quan trọng nhất là gieo vào Quan Công ” món nợ ân tình “.Quả thật về sau Quan Công tuy không hoàn toàn nhưng đã bớt phần nghi kỵ và đã chịu nghe lời Khổng Minh . vậy lý do thứ 3 là XÓA BỚT KHOẢN CÁCH VÀ LẤY ĐƯỢC SỰ TÂM PHỤC CỦA QUAN CÔNG .
    Những điều tôi nói ở trên bạn có thể kiểm chứng khi đọc kỹ lại Tam Quốc Chí.

    Gia Cát Khổng Minh trọng dụng Trương Phi,Triệu Tử Long ít trọng dụng và có phần xa cách Quan Công . Nói là nghi kỵ cũng rất đúng nhưng đúng hơn hết là sự ” kính nhi viễn chi ” (đứng xa mà kính trọng ).Thông thường ” người trí ” không bao giờ chịu phục ” người trí “.Bằng chứng rõ nhất là Công Cẩn ( Chu Du) Bàng Thống(Phụng Thổ có sách dịch Phụng Sồ)luôn có ý đố kỵ tài Khổng Minh. Quan Công về Dũng chỉ bằng và hơn chứ không kém hai tướng Trương Triệu,về Trí thì chắc rằng hai tướng trên không bằng ông ta được .Quan Công xử việc có suy tính , lấy nhân nghĩa làm đầu,không hề lỗ mãng ( bằng chứng là việc về với Tào Tháo và phò nhị tẫu chém tướng về với Lưu Bị).Quan Công là người có Dũng của kẻ thất phu lại có Trí của người quân tử.Ông ta không phục Khổng Minh chỉ là lẽ thường thôi.Khổng Minh hiểu điều đó cho nên ít dùng và có phần xa cách Quan Công nhằm tránh sự xích mích không đáng có gây rối loạn quân ngũ lại làm Lưu Bị khó xử .

    Tôi tạm hiểu như vậy
    Đó cũng là vài lời góp ý chủ quan của tôi về đề tài bạn viết, chỉ là góp ý không hề bài xích .

    Xin lạm bàn về việc mất Kinh châu.Lý do chính là do Quan Công không chịu thân với Tôn Quyền làm kế hoạch Hòa Tôn Kháng Tào của Khổng Minh đổ vỡ .
    Tôn quyền dùng em gái mình cầu thân để lừa bắt Lưu Bị (nhưng không thành) là Bất Nhân ,lại dùng mẹ mình phao tin bị trọng bệnh để dụ em gái mình (đã là vợ của Lưu Bị) dẫn theo A Đẫu (con riêng Lưu Bị) về thăm nhằm bắt A Đẫu (lại cũng không thành) là Bất Nghĩa. Quan Công là người kiêu ngạo lại đặt Nhân Nghĩa làm đầu thì làm sao chịu thân với một kẻ bất Nhân Bất Ngiã như Tôn Quyền được.

    Mất Kinh Châu là phải.

    Vài dòng luộm thuộm ,mong đừng chê cười. Chỉ là việc ngày trước , người sau suy ngẫm mỗi kẻ mõi ý mà thôi.

    • Duonghuynh

      Tiêu Phong thật sự đã nghiền nát Tam Quốc!

    • nguyễn đình tá

      bài phản hồi của Tiêu Phong thật hay! mình rất tâm đắc với ý kiến của bạn. còn về phần tác giả của bài viết có phần thiếu khách quan và thiếu sâu sắc.

    • o070809

      bạn Tiêu Phong nói rất hay! rõ ràng không thể nhìn cái gì một cách phiến diện được. mình rất thích sự phản hồi đó của bạn.
      mà hình như bạn rất thích nhân vật Tiêu Phong của Kim Dung phải k!?

    • Dung

      Bạn Tiêu Phong bài viết của bạn đã hơn 1 năm rồi nhưng hôm nay tôi mới biết để đọc quả thật rất cảm phục.Bạn đã đọc và hiểu rất sâu sắc về bộ truyện này.Và bạn đã nhìn nhận nó trên quan điểm của 1 người đọc truyện.Rất hay.Còn bạn chủ topic phân tích dựa trên sự nhìn nhận về cuộc sống hiện tại để áp vào câu truyện.Chân thành cảm ơn 2 bạn đã cho mọi người được nhìn nhận nhiều phía và để cho chúng ta nhìn nhận và suy ngẫm được nhiều mặt.

    • bài này Nghe có lý hơn ở chỗ Quan Vũ tha chết cho Tào Tháo là dụng ý của Khổng Minh.

    • thành

      để triệu tử long thủ kinh châu là hợp lí nhất.mang quan vũ theo,ông ta ngang thì đã có huynh trưởng lưu bị trị rồi.

    • Khương Duy

      Đã mờ rồi ánh kiếm ánh đao
      Lùi xa rồi tiếng loa tiếng trống
      Vẫn rõ ràng sống động
      Bao gương mặt anh hùng
      Con đường xưa ngập trong cát
      Thành quách xưa hóa cảnh tro tàn
      Năm tháng oai hùng thành lịch sử
      Bao chiến công tên tuổi còn vang
      Mộng bá vương ai người quyết định
      Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân
      Sự đời vần vũ như mây gió
      Đổi thời gian đổi cả không gian
      Tụ tán nhờ có duyên,ly hơp vốn do tình
      Chả món nợ non sông trước mắt
      Mặc đời sau thiên hạ luận bình
      Nước Trường Giang hóa thành sấm lệ
      Gió Trường Giang vang mãi bài ca
      Giữa bầu trời lịch sử,muôn triệu ánh sao sáng
      Trong dân gian vạn thuở ấy,muôn triệu đóa hoa !!!!!!

      Nguyễn Khương Duy

    • camninh

      Hay Phân tích rất tỷ mỷ.nhưng thế chân vạc cuối cùng đều về tay tư mã.tam phân lại hợp nhất.lập ra nhà tấn.1 người yêu tam quốc

    • Hoàng Nguyên

      bạn tiêu phong nhận định rất hay quả đã thấu hiểu tâm, ý của truyện tam quốc.rất hay.

    • TQC

      thua voi cac “Bo”, ko co duong Hoa Dung dau ma ban luan. Cha hieu j ve lich su ca

    • Nguyễn Duy

      Cái lý của ông đáng để học lắm . Tôi tuy chưa xem hết bộ Tam Quốc nhưng phần mở đầu của ông của ông nói quả là không sai Duy này xem đến đoạn bật cười thì cũng phãi tán thưởng là hay . Rất khâm phục

    • Lang tu

      Khong biet Tieu Phong la ai ma binh luan sau sac qua! Nam nay la 2013 thang 12 moi co dip doc Bai nay! Rat thich ca tac gia bai nay nua vi do la muon hinh muon ve cua cuoc song..Trong luc dang suy nghi ve cong viec ve cach doi nhan xu the va kinh doanh..Minh da doc duoc bai nay va thay rat vui vi tren nhan gian van con rat nhieu nguoi cung co so thich doc va yeu thich truyen Tam Quoc Dien Nghia! cam on tat ca! Ngoc

    • MTriet

      Riêng tôi thì đồng bài viết trên và không đồng ý với bài viết của bạn. Cái lý thuyết bạn đưa ra tôi từng đã được đọc qua khá lâu do 1 học giả TQ đề xướng và được dịch lại.

      Học giả dù sao cũng chỉ là học giả không phải là 1 nhà quân sự chiến lược, cho nên tầm nhìn cũng rất #. Tào Tháo có chết, ngụy như rắn mắt đầu thì ngô cũng chẳng thể diệt được ngụy. Đánh ngụy chỉ làm ngô chiềm vào vũng bùng chiến tranh mà không thoát ra được. Cũng xin nói thêm ngô có được địa lợi, vùng đất giang nam màu mỡ, danh gia nho sỹ thì nhiều nhưng thích an nhàn, không hiếu chiến cũng không giỏi chiến như người phương bắc. Mấy ngàn nam TQ đã như thế, Bắc có thể xâm nam nhưng nam muốn lên bắc thì rất khó. Ngô đánh thục thì càng không thể.

    • Phản hồi của tiêu phong nói rất hay. 1 cái nhìn khách quan và sâu sắc.

    • vu tuan hai

      Bạn tiêu phong đã thấm nhuần tư tưởng cổ của TQ rồi, bạn không có kiến giải gì mới về tâm lý con người nhất là những kẻ lãnh đạo trong thời loạn Tam quốc. Bản chất con người là lợi dụng, đố kỵ, tham lam bạn ạ.

  2. dongta

    Toi khong the danh tieng Viet duoc vi may toi khong co cai software tieng Viet. Tuy nhien toi hieu moi nguoi co the doc duoc nhung gi toi viet. Toi chi muon thao luan mot y kien nho o Hoa Dung ma thoi. Toi rat dong tinh voi Tieu Phong nhung noi cho cung muon giet Tao Thao khong phai don gian. Tuy quan Tao con lai tan binh, nhung cac ban dung quen rang se co vo so nguoi lieu than bao ve Tao Thao. Ben canh do, Quan Van Truong chua chac gi dich lai nhung tuong lanh ben canh Tao Thao. Noi cho cung, du cho Quan Vu co phan thang the, tuong lanh cua Tao cung du suc bao ve cho Tao tau thoat ma thoi. Khong Minh biet tanh tinh cua Quan Vu an oan phan minh, tha cho Tao Thao ngoai cai no an tinh, Tao cung biet cai on ma e de quan Thuc.

    • camninh

      dongta nói đúng.do tác giả hơi nghiêng về nhà hán.ngô hay ngụy cũng điều có tướng tài.điển hình như :từ hoảng,trương liêu,hứa chữ,nhạc tiến vv…chẳng lẽ không địch nổi quan vũ ,tôi cũng yêu thục.nhưng sự thật là vậy.

      • Quan Vu

        co cac ban moi noi khong dung.Quan Vu, Trieu Tu Long, Truong Phi deu co tien trong tung tran danh.Quan Vu qua 5 ai chem 6 tuong,Trieu Tu Long o truong bach ba, Truong Phi o cau truong ban.cac tuonh cua nguy va ngo so sanh sao noi

      • tôi đề nghị bạn Quan Vu đọc lại Tam Quốc,đành rằng nếu cả Quan,Trương,Triệu cùng có mặt tại lối Hoa Dung thì chắc chắn Tào Tháo khó toàn mạng,nhưng sự thật thì chỉ có Quan Vũ mai phục lối đó thôi.Trong khi Tào Tháo kéo tàn quân chạy vẫn có Hứa Chữ,Trương Liêu,Từ Hoảng với anh em Hạ Hầu chạy theo mà.1 mình Quan Vũ sao chấp đc 5 tướng.Mà tôi thấy Quan Vũ qua 5 quan chém 6 tướng thì cũng toàn tướng cùi bắp cả,chĩ có lúc Quan Vũ chém Nhan Lương,Văn Sú là thấy hay thôi.

  3. Lê Việt Hùng

    gửi các bạn
    tôi xin mao muội có lời bàn về chuyện này như sau
    tôi rất đồng ý với bạn dongta, chúng ta phải nhìn sự việc trên phương diện chính trị, còn vấn đề đối xử, yêu ghét hay trọng dụng ai ko wan trọng, miễn là đạt được mục đích của mình. Chính trị là như vậy đó.
    Quan Vũ là một anh hùng, “vừng hồng sáng mãi dạ Quan Công” và đến nay vẫn được gọi là Thánh, ta phải công nhận điều đó, ko phải bàn nữa. Nhưng ta phải ghi nhận điều này, Khổng Minh ko ưa gì Quan Vũ, mấu chốt ở đây là Quan Vũ qua tự phụ, và không thể có tầm nhìn chiến lược và chiến thuật trong việc thống nhất thiên hạ như Khổng Minh ệnêđược, đương nhiên vì nếu Quan Vũ cũng như Khổng Minh thì làm gì có chuyện Lưu Bị “Tam cố thảo lư”, mà lại đi ngược lại với chủ trương của Khổng Minh đã đề ra và đã được Lưu Bị và thống nhất thực hiện. Chủ trương đó là ” Bắc cự Tào Tháo, đông hoà Tôn Quyền”. Phải nói rằng chủ trương này thật là cao siêu, vì sao : xin thưa vì lực lượng của Lưu Bị lúc đó ko sao lại được với hai nhà kia, nếu cứ như Quan Vũ chỉ ưa dùng sức mạnh thì sẽ bại vong chắc chắn, phải có thời gian để xây dựng lực lượng đủ mạnh để chia 3 thiên hạ đã, rồi mới tính được thiên hạ. Khổng Minh thật là biết mình biết người.
    Trong trận chiến Xích Bích, bỏ qua chuyện Hoa Dung đạo, vì dù sao cũng mang ít nhiều tính truyền thuyết, nhưng ta phải ghi nhận điều này : Khổng Minh có thể dùng mưu để giết chết Tào Tháo, nhưng ko làm như vậy,tại sao? Tào Tháo phải sống, để làm một lực lượng đối trọng với Tôn Quyền, vì chí Tôn Quyền ko hề nhỏ. Đông Ngô đại thắng trận Xích Bích, nếu ko còn Tào Tháo ai sẽ là người kiềm chế Tôn Quyền thống nhất thiên hạ? Tào Tháo sống, Đông Ngô ko dám manh động mà vẫn phải đề phòng, khi đó thì Khổng Minh mới có cơ hội lấy Kinh Châu, Tây Xuyên, Ích Châu… và hình thành thế chân vạc được. Chủ trương chia 3 thiên hạ Khổng Minh nhất định phải làm được. Chúng ta nên nhớ rằng kế này còn được Khổng Minh dùng 1 lần nữa mà ko ai biết được, đó là khi Khổng Minh tha cho Lục Tốn ở ” Bát đồ trận “. Nếu giết Lục Tốn thì chỉ trả thù được cho Lưu Bị và đại quân Thục. nhưng Lục Tốn chết thì lấy ai chống Tào Phi đang cử 3 đạo quân sang Ngô. Ngô mà mất thì Thục cũng mất nốt. Kỳ mưu này của Khổng Minh thật là tuyệt diệu, vừa ngăn được quân Ngô truy sát quân Thục, vừa mượn quân Ngô phá quân Nguỵ, mà Khổng Minh chẳng tốn tên lính nào, chỉ nhờ trận thạch đá. Các bạn có đồng ý với tôi rằng đây là một mặt trận mà không có mặt trận, từ trước đến nay chưa ai làm được. Vì nếu có người thứ hai làm được thì Khồng Minh đâu có được gọi là “vạn đại quân sư”
    Nhưng tôi nhận xét như thế này : Khổng Minh cũng chỉ là người, nên có những sai lầm. Để Quan Vũ trấn thủ Kinh Châu là sai lầm lớn nhất. Biết được Quan Vũ đi ngược lại với chủ trương của mình, nhưng vì nể nang Lưu Bị mà đành phải để Quan Vũ trấn giữ và chủ quan không đề phòng Đông Ngô khi hay tin Quan Vũ thắng liên tiếp ở Phàm Trì, nhấn chìm 7 đạo quân Tào, chém chết Bàng Đức, bắt sống Vu Cấm để Lã Mông đấnh úp lấy Kinh Châu. Lỗi lớn ở Quan Vũ, nhưng tội Khổng Minh cũng ko nhỏ. Mất Kinh Châu thì việc thống nhất thiên hạ quả là vô cùng khó khăn so với thực lực của quân Thục, và về sau Khổng Minh ko tròn được ước nguyện, thật đáng tiếc lắm thay!

    • nguyễn đình tá

      theo em bác phân tích còn thiếu một điểm đó là Quan Vũ rất giỏi, chính trực. nhiệm vụ ở Kinh Châu nếu không để Quan Vũ gánh vác thì có thể là ai ? Quan Vũ là người không thể mua chuộc, khả năng ứng biến kiêm võ nghệ đều giỏi đúng không các bác?

      • camninh

        bạn nói đúng phi quan vũ không ai đảm nổi việc này.giang sơn dễ đổi bản tánh khó vời.tuy hơi ngạo mạn.nhưng người có tài thì thường như vậy.nếu không khổng minh cũng chẳng dám giao trọng trách

      • nguyenmanhthang

        xin lỗi bạn, nhưng mình thấy người có khả năng thay quan vũ làm chủ kinh châu chỉ có Triệu Tử Long, Ông là người văn võ toàn tài, lại không kiêu ngạo như QV. Nếu ngay từ đầu GCL giao cho TV thì có khi thục đã thống nhất duoc giang son rồi. TTL theo mình mới xúng đáng là người đứng đầu ngũ hổ tướng.

    • Tôi tán thành ý kiến của 2 bạn tác giả và Lê Việt Hùng.Xin mạo muội dẫn thêm vài luận cứ.Lúc Lã Mông đề nghị hòa hiếu,Quan Vũ không đồng ý,lúc Đông Ngô cử Lục Tốn lên thay thì Quan Vũ xem thường,mất Kinh Châu là điều không thể tránh khỏi.Cứ thế mà suy thì đủ thấy Quan quá tự phụ.Tôi xin trích câu nói của Quan khi nghe tin đc Lưu Bị Phong làm đứng đầu Ngũ Hổ tướng:”Dực Đức là em ta,Mã Mạnh Khởi dòng dõi thế gia.Tử Long theo anh ta đã lâu,thì cũng như anh em ta.Ba người ấy cùng hàng với ta đã đành,còn như Hoàng Trung là anh nào mà cũng dám ngang hàng với ta.Đại trượng phu lại thèm ngang hàng với 1 tên lính già à “.Thứ nhất,Mã Siêu là dòng dõi của Mã Viện từ thời Hán Quang Vũ đế(ông này đem quân đánh Hai bà Trưng nè ),tức là đã nhiều đời làm quan,có tước vị.Quan Vũ từ 1 anh đẩy xe đc Lưu Bị phong cho tước vị mà cũng tự so với Mã Siêu,có kiêu quá không ???.Lão tướng Hoàng Trung theo Lưu Bị vào Tây xuyên,đánh trận lập công,Lưu Bị lấy đc đất Thục và Hán Trung cũng phần lớn là công của Hoàng Trung.Hoàng Trung chém Hạ Hầu Uyên,lấy đc núi Định Quân,khiến quân Tào thiếu lương,để đến nỗi bị quân Thục phá tan,Tào Tháo thì bị Ngụy Diên bắn gãy 2 răng.Còn Quan Vũ,ngồi giữ Kinh Châu không xong.Trước khi Gia Cát vào Xuyên có dặn nếu muốn giữ đc Kinh Châu thì phải”Bắc cự Tào Tháo,Đông hòa Tôn Quyền” nhưng Quan Vũ cậy khỏe,đâu có làm theo lời dặn của quân sư.Thêm nữa,lúc Vu Cấm đến giải vây Phàn Thành có giao chiến với Quan Vũ,Quan có thắng đc Vu đâu.Vậy mà lúc nào cũng tự phụ.Khinh thường Lục Tốn là “ranh con miệng còn hôi sữa”,cuối cùng bị mưu của Lục Tốn bày cho Lã Mông mà đến nỗi đầu một nơi,mình 1 nẻo như thế.Mất Kinh châu vào tay Đông Ngô,để Đông Ngô độc quyền 1 dải Trường giang,Tôn Quyền sau này xưng đế hiệu,chẳng phải lỗi tự Quan với Lưu Bị sao.Lưu Bị dung túng cho ông em mình nên bản thân mất Kinh châu,làm sao còn khôi phục lại đc nhà Hán nữa.Không thể trách Khổng Minh đc.Khổng Minh tuy là quân sư nhưng với Lưu Bị thì vẫn là người sơ,không thân đc như Quan Vũ,làm sao trị nổi ông râu dài “mục hạ vô nhân”.Có thể về đánh nhau thì Quan bá đạo,nhưng về cầm quân,chỉ huy thì Quan còn thua Trương,Triệu,Mã,Hoàng nhiều.
      Trên đây là vài ý kiến cá nhân.”múa rìu qua mắt thợ”,mong a e đừng chấp.

    • leeviethung

      Chào ban!
      Mình không nghĩ như bạn khi nói sai lầm của Khổng Minh là để Quan Vũ trấn thủ Kinh Châu. Bởi việc Quan Vũ trấn thủ Kinh Châu không phải là dụng ý của Khổng Minh đâu mà là của Lưu Bị đấy. Kinh Châu có địa thế chiến lược quan trọng như vậy thì không thể để cho người ngoài trấn thủ được, nhất là trong thời kỳ chiến loạn, quân chủ chuyên chế như thế.
      Theo mình nghĩ Khổng Minh muốn Kinh Châu phải do Triệu Vân trấn thủ kia.Nhưng Khổng Minh là người rất hiểu ý chủ nên chiều lòng vậy thôi và đấy cũng là cái lẽ của kẻ bề tôi.

  4. Denny

    Toi rat kham phuc kien thuc ve lich su va nhung nhan xet rat cao minh cua bak Tieu Phong. Mong co dip duoc chi giao nhieu hon

    Brgrds. Denny

    • louisnguyen27

      @Denny:
      Bạn có chỗ chưa đúng: kiến thức là kiến thức văn học chứ không phải là kiến thức lịch sử.

      • Nguyễn Huệ

        sao lại gọi là văn học trong khi nó là lịch sử của người Tàu đâu phải là một bài văn của VN đâu?

      • Administrator

        Chính xác là đã có một khoảng thời gian “Tam Quốc” trong lịch sử Trung QUốc. Tuy nhiên, cái mà chúng ta tiếp cận là tác phẩm được viết lại bởi La Quán Trung, ông đã thêm vào những sự việc không có thật để câu chuyện thêm phần sinh động và phong phú. Đây là một cuốn tiểu thuyết sử thi.

        http://vi.wikipedia.org/wiki/Tam_Qu%E1%BB%91c_Di%E1%BB%85n_Ngh%C4%A9a

        Cách thêm vào những tình tiết này được nhiều nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc thêm vào để mọi thứ đột nhiên trở nên logic và dễ tiếp nhận. Cũng như cái cách mà Kim Dung sáng tác ra Lộc Đỉnh Ký vậy…
        Có những việc rất bình thường lại được La Quán Trung phóng đại lên một cách to lớn thậm chí là siêu nhiên để hấp dẫn độc giả mọi thời đại… Và việc ai, trao đổi như thế nào nói chuyện ra làm sao, hành vi cử chỉ như thế nào, thì hoàn toàn là từ trí tưởng tượng phong phú của La Quán Trung đi đến tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa…

  5. Nelson nguyen

    tôi rất khăm phục sự hiểu biết về văn học của louisnguyen27 nhưng tôi chắc hẳn bạn đã đọc Tam Quốc Chí rất nhiều lần. Nhưng tôi co chổ kho tán thành về suy nghĩa của bạn về Quan Vũ. Vì nếu ông la một người có tin lổ mảng quá đáng thì ông không thể nào lặp được nhiều kì công và được nhân dân tôn thờ. Nhưng có thể nói chung là các quan điểm của bạn khác giống những đọc giả khác.

  6. tran chau

    Bạn tieu-phong giỏi quá. Mình rất thích tìm hiểu lịch sử Trung Quốc nhưng nhiều khi thắc mắc mà k biết hỏi ai. Cái mình thắc mắc nhiều năm nay cuối cùng dc bạn giải đáp. Vì mình chỉ giải nghĩa dc 1 ít thôi. Cảm ơn bạn lắm lắm.

    • nguyễn đình tá

      bạn hơn mình rồi, mình chỉ biết đọc của ai đó bình luận tuy nhiên “nhạt phèo” chẳng có chi hay. nhưng qua trang này thật là mở mang kiến thức, các bác có tin gì gửi cho em với em cũng rất thích Lịch Sử Trung Quốc bởi sự tinh hoa tuyệt vời của nó. cảm ơn Web cùng mọi người, chúc mạnh khỏe và tinh tấn.

  7. Le Van

    Trong trận chiến Xích Bích, bỏ qua chuyện Hoa Dung đạo, vì dù sao cũng mang ít nhiều tính truyền thuyết, nhưng ta phải ghi nhận điều này : Khổng Minh có thể dùng mưu để giết chết Tào Tháo, nhưng ko làm như vậy,tại sao? Tào Tháo phải sống, để làm một lực lượng đối trọng với Tôn Quyền, vì chí Tôn Quyền ko hề nhỏ. Đông Ngô đại thắng trận Xích Bích, nếu ko còn Tào Tháo ai sẽ là người kiềm chế Tôn Quyền thống nhất thiên hạ? Tào Tháo sống, Đông Ngô ko dám manh động mà vẫn phải đề phòng, khi đó thì Khổng Minh mới có cơ hội lấy Kinh Châu, Tây Xuyên, Ích Châu… và hình thành thế chân vạc được. Chủ trương chia 3 thiên hạ Khổng Minh nhất định phải làm được. Chúng ta nên nhớ rằng kế này còn được Khổng Minh dùng 1 lần nữa mà ko ai biết được, đó là khi Khổng Minh tha cho Lục Tốn ở ” Bát đồ trận “. Nếu giết Lục Tốn thì chỉ trả thù được cho Lưu Bị và đại quân Thục. nhưng Lục Tốn chết thì lấy ai chống Tào Phi đang cử 3 đạo quân sang Ngô. Ngô mà mất thì Thục cũng mất nốt. Kỳ mưu này của Khổng Minh thật là tuyệt diệu, vừa ngăn được quân Ngô truy sát quân Thục, vừa mượn quân Ngô phá quân Nguỵ, mà Khổng Minh chẳng tốn tên lính nào, chỉ nhờ trận thạch đá. Các bạn có đồng ý với tôi rằng đây là một mặt trận mà không có mặt trận, từ trước

  8. Lê Hữu Minh Chí

    Gửi các bạn
    Tôi xin đóng góp một vài ý kiến của mình như sau:
    Trước hết chúng ta không nên nhầm lẫn con người của Quan Vân Trường trong tác phẩm Tam Quốc Chí với con người Vân Trường ngoài đời thực do các nhà sử học viết lại. Đây là con người đủ hỉ nộ ái ố, tham sân si ,phạm đủ các giới như rượu, sát giới, sắc dục…
    Thứ hai,Quan Công ngay tại Trung quốc đến đời Thanh mới được xưng tôn quá mức. Đời Thanh do vua Khang Hy (hoặc một vua gần ông này) quá hâm mộ chuyện Tam quốc chí nên đã tôn nhân vật Quan Vân Trường lên làm đế. Rồi vua Khang Hy đã ra lệnh xây một loạt đền thờ, miếu thờ Quan Công cũng như sai dựng tượng Quan Cộng để tôn thờ. Chính nhờ điều này mà Quan Công đã trở nên nổi tiếng hơn bao giờ hết.
    Trở lại với chuyện Tam quốc. Đây là một câu chuyện hư cấu của La Quán Trung dựa trên những tư liệu có thật. Hình tượng Quan Công được trí tưởng tượng của La Quán Trung phóng đại trên nền tảng của tư duy điển cố của Trung quốc. Tư duy điển cố là kiểu tư duy đưa một câu chuyện, một nhân vật có chút công trạng hay tiếng tăm nào đó trở thành những bài học mẫu như trong sách giáo khoa.Có thể vì điều này mà nhiều người có cách nhìn thiên lệch về nhân vật lịch sử này; chúng ta hãy nhìn nhận, đánh giá trên góc độ lịch sử không nên tôn thờ quá mức như một vị Thánh

  9. GIA CÁT GÀN

    Chào các bạn !
    Tôi xin được trao đổi với Lê Hữu Minh Chí.
    Đúng trước hết cần biết đâu là QUan Vân Trường hư cấu và QUan Vân Trường đời thường. Tuy nhiên, LA QUán Trung viết Tam Quốc Diễn Nghĩa trước đời nhà Thanh ( Thời Minh) đã rất ca tụng Quan Vũ ( ?) như vậy rõ ràng Quan Vũ được nhân dân Trung Quốc ca tụng, tôn sùng không phải nhờ La Quán Trung cũng không phải do Khang Hy ?
    Quan Vũ đời thường cũng có thể có những điểm yếu, những ” thói hư tật xấu” nhưng rõ ràng tinh thần và võ công của QUan Vũ rất đáng được kính trọng. Việc chém Nhan Lương, Văn Sú, quá ngũ quan trảm lục tướng, đơn đao phó hội, cạo xương chữa thuốc, thủy chiến Bàng Đức… không thể phủ nhận.
    Đương nhiên, Quan Vũ là một con người, chứ không phải ông Thánh.

    • nguyễn đình tá

      tuyệt! tiểu tử nghĩ trên đời không có thứ gì vẹn toàn hay hoàn hảo cả mà chỉ là tương đối, tuy nhiên trong bối cảnh đó người ta làm được thì được suy tôn là thánh, là mẫu mực.
      tiểu tử thấy tiếc là ông La Quán Trung “chết” rồi, giá mà chúng ta được hỏi đôi lời. nhưng dù sao chúng ta đã học.
      Cảm ơn các bác! bao năm nay em như mò mẫm bây giừ nghe các bác phân tích sưởng thật, hay thật.

  10. NAD

    Ng` đc Minh tin dùng nhất là Triệu Vân chứ đâu phải Vũ hay Phi nhỉ :D

  11. manh.com

    chug ta neu nhin nhan su viec ma ko dat chung trong cac moi quan he voi su viec khac co ngia la chung ta lac vao sieu hinh mat cac ban ah.dieu do rat de dua ra nhung nhan xet chu quan.

  12. trước kia em cũng ko thich Tam Quốc chí cho lắm. nhưng thỉnh thoảng nghe ông kể chuyện Tam Quốc chí , em thấy phục cái tài của Khổng Minh, phục cái lòng của Quan Vũ, cái Nhân của Lưu Bị, cái dũng của Triệu Tử Long… và cũng do tò mò nên em đã tìm hiểu. sẵn đang học quân sự ở trung tâm GDQP, em đã dùng điện thoại để đọc. do có quá nhiều người post bài nên mỗi người viết 1 kiểu, chả biết ai đúng cả, có cả những đoạn thiếu nhiều chi tiết mà em đã nghe ông em kể.Vả lại, do thời gian ko cho phép ( có gần 30 ngày, ban ngày phải hoc, ban đêm phải tập ) nên em đọc cũng chưa đc kĩ cho lắm và hay nhầm lẫn các tên nhân vật với nhau :P . nay em đọc các bài viết của các anh thì em đã bổ sung đc thêm 1 số kiến thức về thiên truyện này. anh nào có thời gian rảnh thì mail cho em nhé. mình cùng nhau bình luận. vậy ha.

  13. Lê Hữu Minh Chí

    Tôi xin lỗi các bạn vì đã lạc chủ đề, nhưng Gia Cát Gàn đồng ý gợi nhắc đến vấn đề con người Quan Vũ thực tế và Quan Vũ trong tiểu thuyết, nay tôi xin trao đổi với Gia Cát Gàn như sau:
    Cuối đời Nguyên đầu đời Minh, nhà tiểu thuyết La Quán Trung đã viết bộ Tam quốc chí thông tục diễn nghĩa chính, viết theo phương pháp bảy thực ba hư nhằm làm nổi bật lên một cách rõ ràng, mãnh liệt, xu hướng tính văn học là yêu Lưu Bị, ghét Tào Tháo, hướng về nước Thục chống lại nước Ngụy trong toàn cuốn sách.
    Việc một La Quán Trung ca tụng Quan Vũ chẳng thể khẳng định nhân dân Trung Quốc thời đó ca tụng, tôn sùng Quan Vũ từ trước khi có tác phẩm Tam quốc diễn nghĩa, mà chính những sự hư cấu hoàn toàn sai lệch so với lịch sử liên quan đến Quan Vũ góp phần nhằm làm nổi bật lên một cách rõ ràng, mãnh liệt, xu hướng tính văn học là yêu Lưu Bị, ghét Tào Tháo, hướng về nước Thục chống lại nước Ngụy.
    Có thể lấy ví dụ một vài chi tiết liên quan đến Quan Vũ hoàn toàn không có thực trong lịch sử đã được nhiều học giả Trung Quốc nêu ra:
    1. Quan Vũ hiển thánh ở Ngọc Toàn
    2. Quan Vũ đốt đuốc ngồi suốt đêm trước cửa buồng hai Cam, My phu nhân
    3. Ba anh em Lưu Bị cũng không tham dự đánh Đổng Trác và do đó sự kiện “Tam anh chiến Lã Bố” ở Hổ Lao là không có thực
    4. Quan Vũ giết Hoa Hùng: truyện Tam quốc diễn nghĩa kể Quan Vũ chém Hùng trong nháy mắt, khi chén rượu mời của Tào Tháo trước khi ra trận còn nóng. Nhưng thực tế theo sử sách thì người giết Hoa Hùng – bộ tướng của Đổng Trác – là Tôn Kiên, người khai nghiệp ở Giang Đông
    5. Quan Vũ “qua 5 ải chém 6 tướng” sau khi chia tay Tào Tháo trước trận Quan Độ, trong đó có tướng Sái Dương. Thực ra không có việc qua ải chém tướng của Quan Vũ và Sái Dương bị giết ở trận Nhữ Nam (xảy ra sau trận Quan Độ)
    …Qua đây có thể nhận thấy một điều nhân dân Trung Quốc tôn sùng, ca tụng con người Quan Vũ trong tiểu thuyết của La Quán Trung chứ không phải con người thực của ông ta; còn về việc Khang Hy tôn sùng Quan Vũ trong tiểu thuyết là hoàn toàn có thực xin để Gia Cát Gàn tự tìm hiểu

  14. GIA CÁT GÀN

    Chào các bạn.

    Xin trao đổi với Lê Hữu Minh Chí thế này:
    Những điều mà bạn nêu ra tôi đọc cũng đã nhiều. Có điều này xin nói lại. Bạn có nhớ chuyện chiếc xe tăng đâm vào cổng dinh Độc Lập không ? Chuyện mới ngay đây mà sách lịch sử còn sai lè lẻ. Vậy các ông học giả Trung Quốc có sống vào thời Vân Trường sống không ? Hơn nữa những điều các ông ấy nói cũng chẳng có gì minh chứng, biết đâu chẳng mang ý nghĩ cá nhân ?

    Có một khuynh hướng xét lại lịch sử, nói ngược lại những điều trước đây người ta nói. Chẳng hạn ở Việt Nam, mới gần đây có Hội thảo về triểu Nguyễn, nhiều người quay ngược vấn đề 180 độ ?
    Tôi nhỏ bé và bạn cũng thế, chuyện đời nay còn chẳng tỏ hết huống hồ chuyện ngày xưa ?
    Quan Vân Trường không thể hiển hách như trong Tam Quốc diễn nghĩa, KHổng Minh cũng vậy, Tào Tháo cũng thế. Nhưng ít nhất họ cũng được người đời sau tôn sùng và đến tận bây giờ còn tranh cãi.
    Thế còn chúng ta ? làm được gì hay chỉ tranh cãi lăng nhăng ? Con đã bớt khổ chưa ? Vợ đã sung sướng chưa ? Công việc đã hoàn thành chưa ? Xã hội thế nào.
    Lê Hữu Minh Chí nên xem lại lịch sử xem trước khi La Quán Trung viết thì Quan Vũ có được thờ cúng, được sắc phong không ?
    Mà nói cho cùng thì bàn chuyện ấy làm quái gì nhỉ. Muốn nói gì thì nói, Quan Vân Trường cũng đã thành một biểu tượng rồi, còn chúng ta ???

  15. Gia Cát Gàn

    Lại nói thêm câu nữa thế này.
    Mấy cái sự được nêu ở trên ( nói là không có thật ấy) người ta nói nhiều lắm rồi, bách khoa toàn thư mở cũng nói rồi.
    Vậy xin h ỏi việc chém đầu Nhan Lương, Văn sú có thực không ? Thủy chiến Bàng Đức có thực không ? Dựa vào căn cứ nào mà nói QUan Vũ không quá ngũ quan trảm lục tướng ?
    Xin anh Chí cho biết sử liệu nào ghi việc đời thường Quan Vũ tham lam, độc ác như anh nói phía trên ?
    HUống hồ Quan Công hiển thánh đến đứa trẻ con cũng chẳng tin là thực, ” Tam anh chiến Lã Bố” nếu có thì chỉ ca ngợi võ công của Lã Bố mà thôi, chuyện Quan Vũ đốt đuốc suốt đêm ngồi trước canh cửa phòng 2 chị dâu chẳng có thằng khờ nào tin, thức đêm thì còn được chứ thức mãi thì có mà chết à, Hoa Hùng võ công cũng tầm thường Quan Công không giết cũng không hề hấn gì”
    La QUán Trung viết Tam Quốc diễn nghĩa ( Tam Quốc Chí là của Trần THọ ( ?)anh Chí ạ, có lẽ anh chưa đọc cuốn sách này thì phải) là dựa theo các điển tích, các tích truyện đơn lẻ về các nhân vật thời Tam quốc được các nghệ nhân kể chuyện khắp nơi ( nói gọn lại là dựa vào câu chuyện được lưu truyền trong dân gian) ” Vào cuối thời Nguyên đầu thời Minh, La Quán Trung đã căn cứ vào các truyền thuyết dân gian, thoại bản, hý khúc cùng các tài liệu lịch sử là Tam quốc chí của Trần Thọ và Tam quốc chí chú của Bùi Tùng Chi để viết nên tác phẩm Tam quốc chí thông tục diễn nghĩa (gọi tắt là Tam quốc diễn nghĩa).”
    Mà thôi, anh Chí có lẽ cũng chỉ nghe nói vu vơ thôi chứ chắc gì đã đọc, nên Gia Cát Gàn dừng ở đây thôi.
    Các bạn muốn tìm hiểu thêm về QUan VŨ thì mời vào đây này http://vi.wikipedia.org/wiki/Quan_Vũ
    “Tác giả sách Tam Quốc chí có đánh giá về ông cũng được đời sau ghi nhận là công bằng:
    Quan Vũ… sức địch vạn người, hổ thần một thời. Vũ báo ơn Tào công… có phong độ quốc sĩ. Nhưng Vũ cương và tự phụ,… lấy sở đoản chuốc lấy thất bại, là lẽ thường vậy[31].”
    Quan Vũ được thờ phụng ở nhiều nơi, tôn lên nhiều danh hiệu cao quý.
    Sau khi mất, ông được truy tặng chức Tráng Mậu hầu. Thời nhà Tống, Tống Huy Tông truy tôn ông là Trung Huệ Công; Tống Cao Tông tôn ông làm Tráng Mậu Vũ An vương. Đến thời Minh Thần Tông, ông được tôn làm Quan Đế. Vua nhà Minh coi ông là vị thần hộ quốc[33].
    Đời Thanh, Càn Long tôn ông làm Trung Nghĩa Vũ Thần đại đế. Năm 1856, người ta cho rằng ông đã hiển linh giúp quân Thanh thắng giặc nên binh lính nhà Thanh thường treo ảnh ông trong doanh trại và đeo tượng ông, coi như bùa hộ mệnh[34]. Cũng vì sự việc này, vua Hàm Phong đã tôn ông lên ngang hàng với Khổng Tử, gọi là Quan Phu Tử. Ông là người thứ hai sau Khổng Tử được tôn xưng là Phu Tử.
    Chào anh CHÍ

  16. danter

    Tôi thật sự rất khâm phục mọi người. Để có thể đưa ra những nhận xét như vậy có thể nói các bạn quá yêu tam quốc. Yêu môt cách si mê và thúc đẩy bản thân phải tìm hiểu cặn kẽ mọi góc độ. Phong, Gàn, Chí… đọc bài của mọi người làm tôi thật sự có những hiểu biết thêm về bộ tam quốc chí này. Có thể nói các bạn là người rất am hiểu về tqc chắc cũng chẳng thua gì cái ông bình luận tam quốc trên kenh vtc thời gian vừa qua.
    Thấy mọi người bàn về vấn đề lịch sử, những điển tích có thật hay chỉ là hư cấu.
    Tôi cung xin noi nên một vài ý kiến chung : Sử là những điều đã xảy ra, được người chép sử ghi lại điều đó để truyền cho đời sau. Và sử còn truyền trong dân gian theo con đường truyền miệng. Đến bây giờ chúng ta được biết qua sách vở, phương tiện thông tin … Nhưng có chính xác không ? Câu trả lời là không hoàn toàn. Vì sao? khii một triều đại bị lật đổ, triều đại khác lên thay. Vậy triều đại lên thay liệu có ca ngợi triều đại trước đó không. Một ông vua hoang dâm vô độ có tự nói xấu minh không. Vậy người chép sử có được viết tất cả sự thật không. Không. không và không. Trở lại chính đất nước chúng ta qua những gi đã được học chưa bao giờ tôi được biết về một trận chiến nào của quân đội ta thua cả. vậy có chăng là luôn thắng.
    Nói như vậy có nghĩa là lịch sử không phải là luôn đúng và luôn đủ thậm chí còn sai, còn bịa đặt, còn không nói có, còn có ít sit ra nhiều…
    Mỗi người chúng ta đều có những quan điểm riêng. Và có cách nhìn nhận riêng.
    Với tqc LQC đã xây dựng nhân vật một cách siêu đẳng (nói cho tất cả nhân vật) và với việc họ cũng là người thì làm sao tránh được những thiếu sót. Nhưng những thiếu sót ấy có đủ để làm lu mờ những đức tính kia được không. Đó là điều đáng để quan tâm.
    Quan Vũ : trọng tình trọng nghĩa, khí thế lẫm liệt, võ nghệ tinh thông, uy chấn thiên hạ. vậy một chút kiêu căng, tự mãn của một quan võ có làm xấu hình ảnh của ông không.không.vậy đây có phải là những gì những người đàn ông trên toàn thế giới muốn không. Phải.
    Khổng Minh : Nho nhã từ tốn, thông minh quán tuyệt, sử thế như thần… một chút khách khí có làm xấu ông không. Đây chẳng phải là hình mẫu cho những ai làm thương trường kinh doanh sao?
    Tôi tin chắc rằng bạn sẽ không nhớ được họ tên của rất nhiều người xung quanh thậm chí là thân cận với bạn. Nhưng cái tên : Quan Vũ tự Vân Trường, Gia Cát Lượng tự Khổng Minh sẽ theo tôi và các bạn trọn đời.

  17. hoangvu0611

    E……đọc xong tất cả những bài bình luận trên thì thấy cũng có chút nể phục các anh……hì hì…..Nhưng mà có ai nghĩ….lịch sử của Việt Nam cũng k kém phần nhưng lịch sử Trung Quốc hay không…e chỉ nói như vậy mong các anh hiểu nhiều…..Việt Nam thân yêu còn nhiều thứ để khám phá lắm….sao lại đi tìm tòi và tranh luận lịch sử của nước người chứ???

    • louisnguyen27

      Tôi hoàn toàn đồng ý với bạn hoangvu611, mục đích của bài viết là để suy ngẫm về phương pháp quản lý nhân sự chứ không phải là để tranh luận về lịch sử.
      Tuy nhiên cách tranh luận của tất cả các bạn ở trên đều rất có giá trị. Nó phản ánh cách nhìn nhận về con người của các bạn. Tôi đánh giá rất cao ý kiến đóng góp của các bạn và hi vọng càng ngày càng có nhiều bài viết hay hơn nữa từ các bạn.

  18. khuonghung

    bài viết và phản hồi của các anh các bạn viết rất hay.tôi đồng ý với mọi người rằng chuyện Quan Vũ có nhiều sai trái.nhưng hãy xét đến dũng của một vi tướng cái nghĩa của quân thần.con người không ai toàn vẹn cả!nhưng tại sao QUAN CÔNG được thờ như một vị thánh.mọi người từ xưa thờ Ông vì muốn cho con cháu thấy đươc cái uy dũng khí khái anh hùng.và cả những sai lầm để làm tấm gương dạy con cháu chúng ta.còn các ban nghĩ dùng vân trường trấn thủ kinh châu là sai ư.thử hỏi dưới trướng còn ai thích hợp và đủ khả năng.tình thế lúc ấy không cho phép.thuật dùng người hãy nói tới câu nói của vạn đại quân sư không minh.”DÃ DÙNG THÌ PHẢI TIN.KHÔNG TIN THÌ KHÔNG NÊN DÙNG”

  19. khuonghung

    còn các anh ở đây có phải người VIỆT NAM không?hãy nhớ tới lịch sử VIỆT NAM.có hay chăng biết tới hưng đạo vương TRẦN QUỐC TUẤN.trí dũng không kể hết.ngày trước xem và đọc tam quốc.thấy khâm phuc các vi ấy bao nhiêu thì khi doc qua tiểu thuyết lich sử của HOÀNG QUỐC HẢI gồm 6 tâp.xem thuật dùng người.mưu trí của hung đao vương thì khâm phục bấy nhiêu.vượt qua “thiên thời”của Tào Tháo “địa lợi” của đông ngô và chữ “NHÂN hòa”của Lưu Bị.(thao lược binh thư.chiến tranh nhân dân)thời nay.ở Ông hội tụ tất cả những điều ấy.
    kiến thức nông cạn nói ra đây mong các bạn lưu tâm tìm hiểu.vì mình là người VIỆT NAM

  20. uron

    các bạn khi comment ở trên dều có 1 hiểu biết không ít về Tam quốc, nh cái mà các bạn học được gì?
    Có 2 câu nói của 2 người:
    Thứ 1 là lưu bị: ” Luôn lấy nhân nghĩa, sống vì chữ nghĩa nên đã gián tiếp để mất Bàng Thống”? ông ta cũng được thiên hạ
    Thứ 2 là Tào Tháo:” ta thà phụ người trong thiên hạ, chứ không đề người trong thiên hạ phụ ta”. ông ta cũng được thiên hạ
    Khi 2 người luận bàn về anh Hùng tại sao chỉ có Tháo ta và Lưu bị?
    2 tư tưởng khác nhau, nh cái cách họ làm mới quan trọng. Nếu dem ra mà cân đo đong đếm , 3 anh em nhà Lưu quan trương gần 20 năm khởi nghiệp có được j?
    Khỗng minh có vai trò như thế nào mà lại được tán tụng?
    Triệu tử Long là ai mà đứng đầu võ tướng?
    các bạn nên suy nghĩ nhiều hơn trước khi cãi cái lý của mình.
    TÔI thích cái nhân nghĩa của Lưu bị, nh cảm kích cái lạnh lùng cũa Tào Tháo? Tôi thích cái dũng của Triệu tử Long cũng như Tào Tháo ngưỡng mộ Quan Vũ.
    thế đấy các bạn ah…

  21. BaJupi

    Ban tieu phongnoi rat hay! chac rang ban cung rat am hieu ve da su trung quoc.nhat la tam quoc chi.va toi cung vay!

  22. hongsonjc

    Trước hết, tôi thực lòng cảm ơn tất cả mọi người vì đã dốc lòng dốc trí để giúp “thiên hạ” mở rộng cái tư duy hạn hẹp mà đến với những quan điểm hết sức thẳng thắn và logic.
    Tuy nhiên, càng bàn luận, tôi thấy như chúng ta càng bị “cái tôi” chi phối, từ việc chỉ nêu quan điểm cá nhân, trở thành việc “thể hiện” mang tính phủ nhận ý kiến của người khác. Tranh luận giúp chúng ta có cái nhìn đúng đắn về sự việc, nhưng cái bài học “làm chủ cảm xúc cá nhân” thì chúng ta vẫn cứ phải học cả đời, loài người phải học trong suốt lịch sử tồn tại, xuyên cả Tam Quốc, đến hiện tại, thấu tương lai, mà chẳng có lúc dừng.
    Người Việt chúng ta, có giỏi đến mấy, cũng không thể hiểu hết những tinh hoa của dân tộc Trung Hoa đã kết tinh cả mấy ngàn năm trong tác phẩm kinh điển này; cũng giống như một người Trung Quốc thế kỷ 20-21 làm sao hiểu cặn kẽ được những Bình Ngô Đại Cáo của Anh Hùng-Đại Thi Hào Nguyễn Trãi?
    Có bạn nói đúng: chúng ta quá nhỏ bé, nhưng lòng khát khao trí tuệ của chúng ta thì không có giới hạn. Tuy vậy, có một thứ cần có giới hạn, đó là sự ganh ghét-tự cao, kẻo rồi một lúc nào đó, ở một mức độ nào đó, ta sẽ thất bại theo cái cách mà Quan Vũ đã từng. Ít nhất, cái thất bại đó như đã thấy nhãn tiền: “lắm trống nhức đầu” “lắm thầy thối ma”

    Thân ái,

  23. Kẻ lãng du 86

    Đây là mục nói về Gia Cát Lượng Trọng dụng Quan Vũ hay Trương Phi…!Đọc cái nay mình thấy tác giả nên cân nhắc lại thuật dùng người của Khổng Minh
    – Dùng người ko phải là trọng dụng hay ko mà nói chung Khỏng Minh biết người biết việc mà giao chứ ko dùng cảm tính thích hay ko thích!trở lại lịch sử, nếu thật sự Trương Phi là một người cục cằn thô lỗ nóng tính thì theo như ý mình ông ấy ko bao giờ được làm tướng quân và là một trong 5 hổ tướng.Xã hội của thời đó thì thực lực của người đó rất quan trọng vẫn biết Trương phi là anh em kết nghĩa với Lưu Bị nhưng nếu ko có thực lực thì chửng làm được gì
    – Nói đến Quan Vũ có lẽ đó là bản chất anh hùng nhưng lại đề cao cái tôi của ông ấy nhưng ko phải như tác giả nói ông ấy chỉ thwucj hiện lệnh của Khổng Minh một cách miễn cưỡng!Ông ấy rất tôn trọng những mưu lược của vị quân sư này nhưng đã là người ai chẳng có sai lầm khổng Minh cũng vậy chắc gì ông ấy có thể bao quát hết toàn bộ cục diện được cơ chứ bàn tay còn có ngón dài ngón ngắn mà.nếu đặt vào hoàn cảnh của một vị tướng thì phải có những quyết định của riêng mình và tự tin vào quyết định đó
    Suy ra : bài viết nói về sự trọng dụng của tác giả ko có tính thuyết phục.Nếu là một lãnh đạo bạn có thể đưa ra những quyết định sai lầm thiên về tình cảm và tính cách của người khác và đưa ra kết luận!bạn bị zeerro về môn dùng người nếu bạn là nhà chính trị
    hihihihih!mình spam hơi nhiều cảm ơn các ban

  24. manh hung

    cao nhan tat huu cao nhan tri. tren doi ko gi toan ven ca. cai gi cung co tinh chat cua no. troi so may, may so gio, gio so bo tuong, bo tuong so chuot cong, …..cho den khong minh nay no..vv. quy luat la the roi sao may nguoi khong nhan ra. dao phat noi chang ai ko cong ko duc ma duoc the gian suy ton ca. nguoi cung vay ma quy than cung the. toi thay anh em thuc su co nhieu hieu biet. trong chu de ban bac nay toi cung xin gop y kien. theo toi quan vu phai la nguoi the nao thi moi duoc dan trung quoc ton tho, nhung qua phim anh thay bon xa hoi den tho nhieu, vua chua tho nhieu la vi sao? vua muon lay guong cho quan lai lam guong ma chiu kho phung su no, xa hoi den muon lay cai tinh nghia gi do de de an noi voi may thang em, nhung du sao cung phai noi quan vu rat dang kinh tren goc do mot hinh tuong con nguoi ,con danh nhau thua la chuyen duong nhien thoi. napoleon con thua vo mat nua la. chuyen la hu cau theo dan gian va lich su co tan mat ai chung kien quan cong va khong minh doi xu voi nhau the nao ma tu nhien loi ra ban bac noi yeu noi ghet. con minh thay anh em doc chuyen ma khong thuc te. tinh tiet chuyen viet vay nhung phai suy ra thuc te va cai thuc te nhat cua anh em chung ta o day la ai cung thich chuyen tau. da me roi thi quan diem mat su cong bang va lam thay thi nhieu ma thoi. con nho tren dai co tra loi 1 cau hoi rang :’em xem phim hoang chau cc thay can long la vi vua rat tot co phai nhu vay khong? va cau tra loi rang: “thua ban, toi khong biet can long co tot khong nhung toi biet ong ta da tung xua quan xam luoc viet nam,” do la cau tra loi cua mot tien si tren dai truyen phat thanh va xuy xet lai chu de toi xin dua ra de anh em tham khao. kinh chao!

  25. Bác Mạnh Hùng chịu khó viết tiếng Việt cho bọn em dễ đọc.quả đúng là tam quốc.mình nhỏ bé quá.học hỏi nhiều.

  26. luân

    người xưa nói thời thế tạo anh hùng mà:nếu không có cảnh loạn lạc thì QUAN VŨ mãi đi chở hàng,Trương Phi làm tang chủ.Khổng Minh ẩn dật ….Nhưng đó là những nhân tài hiếm có.Và là của Trung Quốc .sao ta người Việt ko bàn sử Việt,Trung Quốc lắm nhân tài thì ta đâu kém.Nhưng nó là kẻ thâm nho luôn ý đồ chiếm nước ta.Bác Hồ ta ko giỏi giang kiệt xuất thực tê đó đâu hư cấu như truyện Tam Quốc.Quang Trung ko phải giỏi dùng binh như thần sao đánh quân Thanh ấn định mùng 5 tết ……sao ta ko bàn

  27. Noname

    Thực chất ra tam quốc đc viết ra gần ngàn năm sau cơ nên có nhiều điều nếu gặp đc la quán trung thì hỏi ổng ý.

    Còn theo nhận xét của tôi thì cái việc quan vũ tha tào tháo đó là việc trả ân chết chứ ko chịu nợ.
    Còn GCL biết là QV tha nhưng vẫn sái đi Hoa Dung là vì lúc đấy Tào mà chết thì Lưu cũng chết (Tôn giết).
    Thất thủ kinh châu thì đến 1 đứa trẻ con cũng hiểu Quan Vũ VS Tào + Tôn (mỗi bên có thêm hàng trăm cái đầu). Nhưng thực ra QV chịu nghe lời mã lương ở lại thủ thành thì ko bị mất kinh châu thì lịch sử thay đổi giờ này chưa chắc tôi với các bạn tồn tại mà reply đâu :))
    + với tính ông quá ngoan cố mất thành còn mặt mũi nào đi gặp đại ca, mà thủ phạm cái chết của ông đích thị là do mũi tên độc.
    Người có tài lấy đầu tướng giữa vạn quân như QV thì kiêu là đúng rồi, chẳng qua tướng võ lại đi gặp 3 cái đầu trí cao lục tốn tôn quyền tào tháo thì die thôi

  28. ĐỨC THÀNH

    Các bạn đang còn nhận xét theo bộ tam quốc diễn nghĩa của La Hán Trung. Còn theo như sử sách trung quốc thì không có chuyện quan vũ chặn tào tháo ở hoa dung đạo. Còn bộ tam quốc chí là một bộ biên sử của trần thọ. Mình có một số ý kiến về bài viết của bạn như sau:
    -1:bạn chưa hiểu rõ sử trung quốc
    -2:cách nhìn của bạn là phiến diện
    -3:tào tháo, lưu bị, khổng minh, quan vũ, trương phi, tôn quyền, chu du… đều là những nhân vật kiết xuất.
    -4:câu thời thế tạo anh hùng chỉ đúng trong một số trường hợp. còn đa phần là anh hùng tạo thời đại.

    • louisnguyen27

      Cảm ơn bạn Đức Thành đã chia sẻ, nhưng bài viết không chú trọng đến yếu tố có thật hay không. Vốn dĩ lịch sử do con người viết nên, việc diễn ra hay không diễn ra cũng chỉ là giả thuyết và chúng ta tạm chấp nhận là giả thuyết đó đúng. Cũng vì vậy mà:
      1. Không nên khẳng định mình hiểu rõ sử của một quốc gia.
      2. Nhiều cái nhìn phiến diện sẽ trở thành một lập luận khách quan.
      3. Tất cả mọi người xuất hiện trên những tác phẩm nổi tiếng đều trở nên nổi tiếng, không nhất thiết là họ có kiệt xuất hay không.
      4. Bạn rơi vào cái logic con gà có trước hay quả trứng có trước?
      Tranh luận chút xíu cho vui.
      Thân.

  29. khongminh_giacatluong

    theo tôi cái gì mọi người cung phải tùy việc.từ 1 việc nhưng ta nhìn ở 1 góc độ khác thì chho ra kết quả khác.ở đây cung vậy.việc KM lam thế cung đúng vi quan vu la người kiêu ngạo làm thế là đúng nhưng nhìn góc độ khác ta thấy KM làm thế là sai vì quan vu cung la 1 dung tướng trong ngu hổ, đa theo hầu Lưu Bị nhiều năm ko nên lam như vậy vs quan vu.nên mọi người đừng nhì từ 1 phía mà cái j cung phải tùy.nhớ đó.TÙY.KHỎNG MINH-GIA CÁT LƯỢNG 2.có j ko tin cứ hỏi tui

  30. Minvu776

    Tôi đã đọc tất cả các comment của mọi người, và tôi đồng ý với ý kiến của bạn Tiêu Phong.
    Tôi đã đọc và xem rất nhiều phim về thời tam quốc, cũng như đa số mọi người, tôi rất thích nhân vật Quan Vũ. Đối với tôi, cái kiêu ngạo của Quan Vũ càng làm cho nhân vật của ông thật sinh động, “thực” hơn, chất hơn, chứ không nhàn nhạt như Lưu Bị, thật giống với trường hợp của tào tháo, ông ta là nhân vật “phản diện” (theo cái nhìn trong Tam Quốc Diễn Nghĩa) nhưng hình ảnh của ông ta thì vô cùng sống động, không ít người đời sau thích thú với nhân vật của ông.

    Những suy nghĩ của tôi hầu hết đều giống với những quan điểm của các bạn ủng hộ nhân vật Quan Vũ nên tôi sẽ không nhắc lại nữa.

    • Viking

      SÔNG DÀI CUỒN CUỘN RA KHƠI, ANH HÙNG SÓNG DẬP CÁT VÙI THIÊN THU.

      Đã mờ rồi ánh kiếm, ánh đao!
      Lùi xa rồi tiếng loa, tiếng trống!

      Vẫn rõ ràng sống động
      Bao gương mặt anh hùng.

      Con đường xưa ngập trong cát bụi
      Thành quách xưa hóa thành hoang tàn.
      Năm tháng oai hùng thành lịch sử
      Bao chiến công, tên tuổi còn vang.

      Mộng bá vương ai người quyết định?
      Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân?
      Sự đời vần vũ như mây gió.
      Đổi thời gian, đổi cả không gian.

      Tụ tán nhờ có duyên.
      Ly hợp vốn do tình.

      TRẢ MÓN NỢ NON SÔNG TRƯỚC MẮT.
      MẶC ĐỜI SAU THIÊN HẠ LUẬN BÌNH.
      Nước Trường Giang hóa thành sông lệ.
      Gió Trường Giang vang mãi bài ca.

      Giữa bầu trời lịch sử.
      Muôn triệu ánh sao sa.
      Trong dân gian vạn thưở.
      Ấy muôn triệu đóa hoa

  31. tieuhaugia

    chuyen khong minh khong trong dung wuan vu vi ong xuat than la nguoi day xe truoc gio minh chua he biet nay doc trong dien dan nay moi biet

  32. mr.bảo

    Về nhà đọc kỹ tam quốc chí rồi hãy lên đây nói nha bạn “loui..27″

    Nếu khổng minh mà có ý nghi kỵ, ghen tức cá nhân đối với quan vũ (như tác giả bài viết đã nói ) Thì đã nhân cơ hội quan vũ thả tào tháo mà chém đầu y từ lâu rồi.

    Thưa với bạn là mình ko có ý “chứng tỏ ..đẳng cấp” gì cả,mà cũng chẳng phán xét ai cả, cái gì đúng thì nói thôi. Con người khác con vật ở chổ là biết suy nghĩ, làm cái gì, nói cái gì cũng nên suy nghĩ cho kỹ nha bạn.

    ( lần sau đừng có suy bụng ta ra bụng người nữa nhé )
    (thực ra thì bụng người khác không có xấu như cái bụng vủa bạn đâu …^.^ )

  33. louisnguyen27

    @all trong vòng 30 ngày bạn Bảo không đưa ra được tranh luận của mình về cách dùng người của Khổng Minh. Mọi bài viết có liên quan đến tranh luận của tôi và bạn Bảo sẽ được xoá.
    Bạn Gia Cát Gàn đã viết:
    Các bạn muốn tìm hiểu thêm về QUan VŨ thì mời vào đây này http://vi.wikipedia.org/wiki/Quan_Vũ
    “Tác giả sách Tam Quốc chí có đánh giá về ông cũng được đời sau ghi nhận là công bằng:
    “Quan Vũ… sức địch vạn người, hổ thần một thời. Vũ báo ơn Tào công… có phong độ quốc sĩ. Nhưng Vũ cương và tự phụ,… lấy sở đoản chuốc lấy thất bại, là lẽ thường vậy.”

  34. long

    xin cac ban add nick minh vao nhe de minh co co hoi gap lai cac ban ,de cung binh luan chuyen tam quoc nhe ,xin chan thanh cam on cac ban ,minh tha thiet mong duoc gap cac ban .day la nick cua minh “carickmichae”

  35. kẻ lắm chuyện

    Tôi thấy Ngụy, Thục Ngô đều có rất nhiều người tài.Nhưng mang ra đối chiếu với việt Nam ta thì còn kém xa lắm.
    Này nhé Ngụy, Thục, Ngô là của Trung Quốc vậy Trung Quốc tất nhiều là nhiều người tài rồi. Nhưng việt Nam ta đâu kém!
    Trung Quốc có Quan Vân Trường, Trương Phi, Chu Du, Diệp kiếm Anh, Đặng Tiểu Bình,,,
    Việt Nam có Ngô Quyền, Yết Kiêu, Trần Quốc Tuấn, rồi có Tướng Giáp…
    Nếu TQ lắm anh tài như thế thì đã chẳng phải thua VN ta bao lần tủi hổ như vậy…
    Chuyện tàu đã xa lắm rồi nhắc lại làm chi, tại sao chuyện của ta còn rất gần mà không nhắc, không bàn.
    Các bạn có biết tình hình biển đông giờ như thế nào không? tại sao không đưa những tham luận chính kiến của mình ra bàn với nhau mà cứ bàn chuyện đâu đâu…
    Vạn phần xin thứ lỗi cho kẻ lắm chuyện!

    • Administrator

      @ Bạn kẻ lắm chuyện
      “…Trải Triệu, Đinh, Lý, Trần nối đời dựng nước,
      Cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên làm đế một phương…”
      Trích “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi.
      Tuy nhiên, các nhân vật trong lịch sử Việt Nam không được phản ánh đến chi tiết như các nhân vật lịch sử của Trung Quốc, có sự đan xen giữa lịch sử và văn học. Các nhân vật lịch sử của Việt Nam thường được hình tượng hoá quá cao mà bỏ qua cái tính cách đời thường của một con người. Cũng có thể chúng ta có những tác phẩm tương tự, nhưng nó đã thất lạc sau những biến cố của lịch sử.
      ————-
      Tuy nhiên, mục đích của bài viết và cả website này không liên quan đến vấn đề chính trị và sẽ không bàn luận về vấn đề chính trị. Mong bạn thông cảm.

  36. Huynh Thanh

    ban than men!mä nguoi deu co ly cua minh “nhung thoi tam quocchung ta hok nen co caj nhjn phjen dien _bai cam nghj cua tieu phong rat hay _minh mong dc hoc hoi nhieu _TIEU PHONG THAN MEN “

  37. chào bạn! mình đã xem nốt tất cả rồi. mình thấy rất ấn tượng về bài phân tích này của bạn tuy mình vẫn chưa đọc đến “Hồi” này trong Tam Quốc cả. cảm ơn bạn vì bài viết. qua đó mình học hỏi rất nhiều rút kinh nghiệm cho bản thân…zậy theo ban Tào Tháo là người thế nào.? mình rất thán phục Tào Tháo, mình đọc những hồi đầu thấy Y có những suy nghỉ và hành động tương đồng giống mình làm sao ấy kể cả khi cười 3 lần khi thoát nạn ở Hoa Dung nữa. bạn cho mình vài ý kiến nhận xét zề Ông ấy nhé. cảm ơn bạn

    • Administrator

      Cảm ơn bạn đã gửi phản hồi,
      Nhìn khái quát các nhân vật trong Tam Quốc phản ánh đầy đủ tính cách đời thường của con người. Từ rộng lượng phóng khoáng đến hẹp hòi đa nghi, từ thông minh tuyệt đỉnh đến gian trá xảo quyệt. Phải nhìn nhận lại một vấn đề rằng con người hay nhân tâm, đều có lúc này lúc kia. Một Tào Tháo đa nghi đến giết hết cả nhà người khác có lúc lại sảng khoái cười ngạo mạn. Đó phải chăng là các khoảnh khắc khác nhau của một con người??
      Về điểm này nhiều nghiên cứu cho rằng Tào Tháo có thần kinh rất kém, kết hợp với việc về cuối đời ông bị đau đầu và kết cục bi thảm của thần y Hoa Đà có thể nhận xét Tào Tháo là một người thần kinh không vững, dễ bị bấn loạn trong những tình huống khẩn cấp. Tuy nhiên, ông lại là người khoáng đạt biết tiến biết lùi, biết thưởng biết phạt nên số người dưới trướng ông vẫn trung thành tận tuỵ.
      Nhìn chung, cả Thục, Nguỵ, Ngô không ai có đủ tố chất để làm một vị hoàng đế.

  38. anh vu

    xem tam quoc thuc su minh chi phuc moi gia cat luong vi tri tue cua ong gia cat luong truoc sau nhu mot that dung voi tu tuong cua thoi day , con quan vu minh thay la ke yeu ghet qua do, nguoi ta noi tu tuong quyet dinh hanh dong quan vu xet cho cung , cung chi la kieu nguoi that bai toi khong ung ho quan vu khi duoc tho o viet nam mot ty nao du sao no cung la kieu nguoi that bai

    • Administrator

      @Mong bạn đánh chữ có dấu để mọi người dễ đọc.
      Thành công hay thất bại rất khó xác định vì nó thuộc về tư tưởng và cảm nhận riêng của mỗi người.
      Cảm ơn bạn vì đóng góp.

  39. phonghue

    hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii nghe mấy bạn phân tích thấy rất hay. Mình cũng đã đọc Tam Quốc CHí. Mình thấy QUan Vũ như thế này:
    Nói về Võ Lực thì thua Lữ Bố vì 3 anh em hợp sức mới đánh được Lã Bố, một mình Quan Vũ chịu không nổi, nên TRương Phi trợ giúp, 2 người cầm hòa được Lã Bố đến khi Lưu Bị xông vào nữa thì Lã Bố mới chạy.
    CÒn nếu đem so với Triệu Tử Long thì mình thấy thế này.
    QUan Vũ bị bắt 2 lần còn Triệu Vân chưa bị bắt lần nào.
    Lần thứ nhất là bị Tào Tháo bắt.
    Lần thứ hai bị Đông Ngô bắt.
    Trong Tam QUốc CHí Triệu Tử Long đối đầu với quân Tào ở Tương Dương, 1 mình cứu 13 tướng, 1 Phu nhân Lưu Bị, 1 A Đẩu và tự mình thoát vòng vây trùng trùng điệp điệp của quân Tào. Đối đầu với Đông Ngô khi Lục Tốn đại thắng Lưu Bị, trong lúc rược đuỏi Lưu Bị gặp Triệu Vân đến cứu lập tức rút lui vì nghe danh đã sợ, còn Quan Vũ thì bắt sống hiiiiiiiiiiiiii…. nên giải thoát được cho Lưu Bị và bất bại cho đến khi già mới chết.
    theo những kết quả như trên mình thấy rằng, Quan Vũ có Xích Thố mã có cả Kinh Châu nằm trong tay mà cũng không giữ nỗi cái mạng của mình đủ thấy còn yếu kém. Nên theo mình Quan Vũ không thể so sánh được với Triệu Vân.
    Còn nói về cái dũng và Lòng Trung nghĩa thì khó so sánh vì đọc Tam Quốc rất nhiều người có đức tình này. đơn cử 1 vài người như Triệu Vân, Điển Vi, Hạ Hầu Uyen, Chu Du, Hoàng Cái…. rất nhiều
    Vài lời góp vui mong các bạn đừng chê cười!
    hiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

  40. Gửi các bạn đồng hành
    Tôi thấy mọi người rất tâm huyết với chuyên mục, nên tôi mạo muội có đôi lời:
    Tam quốc diễn nghĩa là chuyện hư cấu từ các tình tiết có thật trong lịch sử Trung Hoa. Nhưng Hán Thọ Đình Hầu Quan Vân Trường mãi mãi vẫn là một vị thánh trong lòng lòng nhân dân Trung Quốc cũng như nhân dân Việt Nam mình. Trong tất cả các tình tiết của câu chuyện và đến thực tế bây giờ , Người được kính trọng nhất trong lòng mọi người không phải là Lưu Bị, Tôn Quyền và càng không phải Tào Tháo hay là một vị tướng quan nào đó mà chỉ có Quan Tướng Quân. Đọc truyện cũng như được xem phim, khi có tình tiết nói đến Quan Vân Trường đều là kính trọng tính cách, suy nghĩa của Ngài. Các bạn đã nêu hết các tình tiết nên tôi không muốn dài dòng làm mất thời gian của các ban. Với tôi Hán Thọ Đình Hầu Quan Vân Trường mãi mãi là một vị thánh, một anh hùng nghĩa khí đáng được hậu thế lưu truyền mãi mãi.

  41. Việt

    Nói chuyện Sử Việt Nam đi. Bọn TQ không đáng để anh em cãi nhau thế đâu!

  42. laotu

    phonghue co 1 cach nhin nhan cung rat hay! noi ve vo thi quanvan con thua trieuvan, labo, masieu..? noi ve chu trung thi cung con rat nhieu nguoi chudu, hahauuyeu,huachu, ..? con hoc van thi thua han roi! con noi ve tri huong thi con thua xa so voi taomanhduc, khongminh…? cau chuyen tamquoctri nhan vat gioi toan dien nhat chinh la TaoThao! nguoi noi tieng nhat lai la QuanCong?
    ban giacatcan, ban chi, ban tieuphong… cac ban deu la nhung nguoi am hieu ve TQC da rat ro roi. va phan tich cung rat hay! nhung cho minh man phep hoi cac ban 1 cau: nguoi duoc KhongMinh tin dung nhieu nhat la TrieuVan chu dau phai QuanCong hay TruongPhi dau..? vay co nen doi ten lai cho chu de topic nay ko nhi?

  43. Administrator

    Gần đây có nhiều bạn vào đây lên tiếng chửi bới Trung Quốc và có những lời lẽ khó chịu. Xin các bạn phân biệt giữa kiến thức, học tập và chuyện chính chị hay chính em. Trang web không liên quan và không muốn đề cập tới những vấn đề về chính trị. Vĩ nhân thì lúc nào cũng là vĩ nhân, không phân biệt quốc tịch màu da hay ngôn ngữ… Dù là Khổng Minh, Hồ Chí Minh hay Napoleon đều có những thứ chúng ta nên học.

  44. Micbong

    Trong các phần bình luận ở trên các Bạn đều có chung 1 quan điểm: “Trong trận chiến Xích Bích, bỏ qua chuyện Hoa Dung đạo, nhưng ta phải ghi nhận điều này : Khổng Minh có thể dùng mưu để giết chết Tào Tháo, nhưng ko làm như vậy,tại sao? Tào Tháo phải sống, để làm một lực lượng đối trọng với Tôn Quyền, vì chí Tôn Quyền ko hề nhỏ. Đông Ngô đại thắng trận Xích Bích, nếu ko còn Tào Tháo ai sẽ là người kiềm chế Tôn Quyền thống nhất thiên hạ? Tào Tháo sống, Đông Ngô ko dám manh động mà vẫn phải đề phòng, khi đó thì Khổng Minh mới có cơ hội lấy Kinh Châu, Tây Xuyên, Ích Châu… và hình thành thế chân vạc được. Chủ trương chia 3 thiên hạ Khổng Minh nhất định phải làm được”.
    Nhưng theo tôi, liệu việc tha cho Tào Tháo có thể là Chủ trương của Quan Vân Trường về việc giữ thế chân vạc, chứ không phải là Chủ trương của Khổng Minh thì sao nhỉ ?
    Micbong

    • chutieunho

      chào các bạn. thấy các bạn bàn luận sôi nổi quá mình xin góp đôi lời cho vui nha!
      tqdn cua lqt quả thật co thể làm cho ta thấy hạnh phúc, tự hào, … bởi co 1 con người như Quan Vân Trường. Tuy nhiên nếu bạn xem lại tước vị mà nhà thục hán ban cho ông bạn sẽ biết sự thực. Vân trường được phong tước tráng mậu hầu. ngoại trừ tín ngưỡng dân gian tôn thờ Quan Vân trường với nhiều ưu điểm, thì giới sử học chính thống của trung quốc chỉ đánh giá cao Vân Trường ở các điểm :dũng mãnh, giỏi võ nghệ, rộng rãi với thuộc cấp, trung thành. Và Khổng Minh cũng không phải là người có tài mưu lược giỏi nhất của thời đại tam quốc theo các sử gia. ngay trong nước thục ông cung đã có vài đối thủ đáng kể mà theo tqdn hoặc ít được nhắc tới, hay bị biến thành nhân vật phản diện (Ngụy Diên được sử gia đời sau đánh giá cao có đường lối đối lập bị khổng minh lập mưu giệt chết là sự kiện có thật) trong truyện. phía ngụy có 1 quách gia liệu việc gần như không bao giờ sai đã chết trước khi lưu bị hùng mạnh. còn nói về võ tướng dưới trướng lưu bị tài ba nhất phải kể Mã siêu. người hành sự cẩn thận, chính xác trong nhiệm vụ là triệu tử long (lại khong có tước vị cao, nhưng cũng khong ganh tị). các bạn sau khi xem xong tqdn hãy tận hưởng ự sảng khoái đầy hào sảng mà truyện mang lại. nhưng nếu có tg các bạn nên tiếp cận TAM QUỐC CHÍ (đây là lịch sử) của trần thọ, và các sử gia, chính trị gia trung hoa để có cái nhìn cụ thể hơn về lịch sử và các nv nhé. mình tùng có cảm giác bị lừa gạt, buồn… sau khi xem lại các sự kiện lịch sử vì nó không như tqdn!… bạn Tiêu Phong mang nhiều tình cảm dành cho thục hán y như minh hồi đó.

  45. DOLLAR

    Tôi thấy comment của bác Tiêu Phong hay, hợp lý. Phân tích của bác Lê Hữu Minh Trí có logic & luận chứng. Bác Lê Việt Hùng cũng có lý lẽ. Riêng ông Gia Cát Gàn nói theo quan điểm cá nhân, không có dẫn chứng cụ thể, theo kiểu “ta thích thì nói”, nên coi lại bản thân.

  46. Dung

    ai nói cũng hay cả, các bạn là một pho kiến thức tuyệt vời, cảm ơn cảm ơn, đọc những lời các bạn phê bình thấy thật sung sướng như ăn bữa tiệc ngon miệng lắm…

  47. Mình ô kê phân tích của bạn Tiêu Phong và bạn Lê việt Hùng, mình chỉ muốn nói thêm một ý nhỏ là tại sao Gia Cát Lượng lại dùng Quan Vũ chấn thủ Kinh Châu? Mình nghĩ ở vào thờ điểm đó Quan vũ là người thích hợp nhất vì Quan vũ là người cực kì cẩn thận, và cái uy của Quan vũ có sức ép khá lớn đối với Đông ngô.
    – có gì ngây ngô mong các bạn đừng chê nhé, thú thực là mình ko đọc tam quốc mà chỉ xem phim thôi, Hì.

  48. Trieu Van

    MÌnh ko dám bàn luận chỉ 1 câu góp vui: “Làm Người thì như Triệu Vân-Làm Chính trị Thì như Tào Tháo”…

  49. hoainam

    nhung y kien rat hay, da dang va cho nhung nguoi doc mot cach ung xu sau sac hon trong cuoc song.

  50. LanG Tu

    minh dong y kien voi ban Tieu Phong …Quan Cong Co cai y Cua Quan Cong gia cat luong khong minh co cai y cua gia cat luon minh minh khong the goi ban phim ma phan anh Quan cong hay la gia cat luong duoc vi ho deu la nhung anh hung cua tam quoc thieu mot trong 2 nguoi ho dau co the noi la lich su tam cuoc duoc chu…

  51. am

    Ban tieu phong nay chi biet moi tam quoc chi cua la quan trung viet, do chi la truyen, ma khong tim hieu them lich su

  52. Trần Thành

    Các bạn nên nhớ rằng cho dù Gia Cát Lượng và Quan Vũ tài giỏi đến đâu thì cũng có lúc sẽ bị sai lầm. Cho dù Gia Cát Lượng có hoàn hảo như thế nào đi nữa các bạn nên nhớ rằng: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Câu nói này được Gia Cát Lượng nhắc đến khi ông ta dùng lửa định thiêu đốt Tư Mã Ý. Kakaka …

  53. Thành

    Các bạn bảo để Quan Vũ ở lại giữ Kinh Châu là sai. Thực tế trong tình huống này ngoài Quan Vũ thì Khổng Minh cũng không thể chọn được ai. Kinh Châu là địa bàn chiến lược của Thục. Và là mảnh đất lớn đầu tiên của Thục. Do là rất quan trọng nên người giữ nó cũng phải quan trọng. Ở đây chỉ có thể chọn Quan Vũ hoặc Trương Phi. Trong khi Trương Phi là không thể, nên Khổng Minh chọn Quan Vũ là lựa chọn duy nhất đúng.

  54. bravo8x

    Toi xem phim nay, co y kien ca nhan sau:
    – Tao thao anh minh van vo song toan, mac sai lam tran xich bich, khong chiem tay xuyen truoc ma danh dong ngo truoc..nen nguy vong khong thong nhat duoc thien ha…Gia su Tao thao chiem tay xuyen truoc thi Ton Luu chong cu duoc bao lau, ma tu tu hang Tao.
    – Luu bi khong nhan lay kinh chau tu luu bieu…ma ruoc hoa vao than sau nay, dai bai di lang…thu 2, khong dung bang thong, hoang trung giu thanh kinh chau ma de van truong giu…nen mat kinh chau…khong thong nhat thien ha…Gia su, Luu bi nhan lay kinh chau tu Luu bieu, roi danh chiem tay xuyen…Sau nay, Gia cat luong tien quan danh Nguy theo 2 duong thi Tu ma y lay tay do noi khong…ma gianh phan thang..Dong ngo tu tu hang Thuc..
    – Ton quyen la dong doi Ton tu, anh minh gioi dung nguoi, biet thua 1 vai tran danh de thang 1 cuoc chien, gianh thang loi cac tran danh lon quyet dinh dai cuc…xich bich, di lang…luu danh nghin nam..
    – Gia cat luong, tai tri tuyet dinh, nhung khong gioi dung nguoi..dung ma toc giu nhai dinh..dan den mat nhai dinh ma dai bai…Neu dung trieu van giu nhai dinh, nguy dien tien quan than toc danh hua suong..thi khonng dai bai…Luu bi chi vi muon luu danh nhan nghia ma khong nghi den dai cuc..lam kho gia cat luong chet tren chien truong…
    Tom lai, La quan trung ton tho luu bi vi chinh thong nha han…

  55. Theo ngu ý của tại hạ thì cả hai tiên sinh (tác giả bài viết và Tiêu Phong) đều có những lý lẽ rất thuyết phục, tuy nhiên tác giả bài viết có vẻ hơi cực đoan khi đề cao những người thuộc tầng lớp trên của xã hội. Tất nhiên trong một vài hoàn cảnh thì điều tiên sinh nói cũng không hoàn toàn sai nhưng không vì thế mà đẩy tất cả những người “đẩy xe hàng” trên cùng một chiến tuyến.
    Đối với Tiêu Phong tiên sinh thì tại hạ có cảm giác tiên sinh đã bị chất văn học của tác phẩm mê hoặc (cái này người Trung Quốc rất giỏi) họ thần thánh hóa lãnh tụ; định hướng quần chúng; mê hoặc lòng người…luôn là cách mà đời đời lãnh tụ trung hoa vẫn làm thậm chí có lúc đã lây sang người Việt mình. Vì vậy đối với tại hạ thì việc đọc tác phẩm văn học Trung Quốc chính là để hiểu thêm về người TQ chứ không có giá trị tôn sùng hay thần thánh bất cứ ai ở trong đó.
    Trên đây là những gì nằm trong hiểu biết của cá nhân, Tại hạ trộm nghĩ việc xem xét một cách cẩn thận nhiều chiều, tìm hiểu cặn kẽ căn nguyên – Một chữ của cổ nhân cũng gửi gắm nhiều ý nghĩa thâm sâu , chớ nên khinh xuất.
    KL: Thừa nhận dân tộc Trung Hoa là một dân tộc vĩ đại, văn học, triết học Trung Hoa là vĩ đại nhưng lãnh tụ Trung Hoa đời nào cũng thế (cũng thế như thế nào tại hạ xin phép để ngỏ)

  56. Hung

    Tam quoc hu cau 70%, Nhung nhan vat do k co gioi nhu vay dau. Tam quoc gioi nhat la tao thao thoi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s